Tâm sự thầm kín

Chia tay nhưng em còn thương

Anh yêu của em, một lần cuối thôi cho em được phép gọi anh như thế, gọi anh bằng cái tên yêu thương và quen thuộc suốt 5 năm qua em vẫn thương gọi. Em biết rằng, giờ em không còn được quyền gọi anh như thế và cũng không còn tư cách gì để là được nhung nhớ anh vì bây giờ anh đã thuộc về một người con gái khác, không phải em.
Hôm nay đã tròn 4 tháng 5 ngày từ ngày anh nói chia tay và cũng là 4 tháng em ra sức cố gắng níu tay anh lại. Bằng tình cảm, bằng sự năn nỉ, bằng sự van xin nhưng anh vẫn không hề lay chuyển ý định. Bây giờ em ngồi nghĩ lại, trong suốt 4 tháng qua e đã làm gì thế này, em đã mất đi tình yêu của mình và em còn đánh mất đi lòng tự trọng của một người con gái. Suốt ngày lẽo đẽo theo anh để xin anh ban phát cho em chút tình cảm. Chính ngày hôm nay em đã hiểu rồi, “ Nước lã cũng không nhạt bằng lòng người lúc hết thương”. Sau hôm nay em sẽ rời xa tất cả, trả lại anh cho người đó, trả lại anh sự tự do khi em không còn điện thoại nhắn tin làm phiền anh nữa. Và đó cũng là tự giải thoát cho bản thân em, cho tình cảm suốt 5 năm của chúng ta mà anh đã nhẫn tâm vứt bỏ.
Ngày anh nói mình dừng lại đi, anh đã có tình cảm với một người con gái khác. Em có tin đâu, anh nhớ không? Lúc đó em còn cười, em véo vào tay anh “ Anh cứ chọc em, em cắn anh đấy nha” làm sao mà tin được anh nhỉ, thương yêu nhau suốt 5 năm và cũng làm bạn với nhau 7 năm, cũng ra về nhà nhau chơi và cũng tính chuyện cưới xin hết rồi. Anh còn dự định đám cưới anh sẽ hát bài gì, em sẽ mặc váy màu gì, mình đẻ mấy đứa còn và tên chúng sẽ như thế nào, mang cả họ cha và mẹ luôn mới được. Mình đã vẽ lên một tương lai hạnh phúc như thế và em cứ lấy đó làm niềm vui mà cố gắng. Nhưng cuối cùng anh lại đạp đổ hết tất cả. Mất 1 tháng e mới tin được chuyện mình chia tay khi thấy hình anh và người bạn mới đi du lịch cùng nhau, đó cũng là nơi anh nói rằng sẽ dắt em tới đó chụp hình cưới nhưng đáng tiếc thay, anh cũng vẫn đến nơi đó nhưng người đi cùng anh không phải em nữa rồi. Anh đã nói rằng “cô ấy xinh hơn em, hợp với anh hơn em và ở bên cô ấy anh thấy tìm được niềm vui anh có động lực nhiều lắm”. Em tự cười cho bản thân em, mình cũng như vậy suốt 5 năm mà, cũng vui vẻ và rất hạnh phúc, còn người ta chỉ mới xuất hiện mấy tháng thôi mà? Khi phải chấp nhận chuyện chia tay, đó cũng là khoảng thời gian kinh khủng nhất đời em, em không còn nhận ra chính mình, em bỏ hết tất cả, chỉ nằm vùi cả ngày, không nuốt trôi thứ gì và cũng không nhấc nổi mình dậy, thật sự lúc đó em không hiểu cảm giác của mình là gì, chỉ biết rằng 1 tuần sau đó em nhập viện thì còn chỉ còn 36kg, mất 9kg trong hơn 1 tháng. Người em lúc đó chỉ muốn biến mất đi, sự hy vọng, tình cảm, người em thương yêu cũng mất hết. Tất cả điều ấy, anh biết nhưng chưa 1 lần anh điện thoại hỏi thăm em, anh vẫn đăng stt nói yêu thương với người đó, mặc em ở đây một mình chống chọi. Vậy sao trước đây anh luôn nói sẽ mãi mãi yêu em, không bao giờ có người con gái có thể thay thế em trong tim anh, giờ đây lời hứa đó đâu rồi anh, anh quên rồi sao?
Đáng lẽ ra em phải nhận ra anh thay đổi từ mấy tháng trước khi chia tay, anh thường xuyên cáu gắt, không còn liên lạc với em như trước, em gọi hay nt anh rất ít trả lời, ít gặp nhau vì anh nói anh bận và không còn cho em đụng vào điện thoại của anh khi mỗi lần mình gặp nhau. Em nhận ra hết chứ anh, nhưng em luôn tin tưởng anh, cố nói với lòng rằng anh đang bận thật, công việc anh nhiều nên không thể dành nhiều thời gian cho em. Nhưng đáp lại sự tin tưởng của anh, anh làm em đau thật đấy. Mọi thứ quý giá nhất em cũng trao trọn cho anh hết rồi, em không hối hận và không trách cứ gì cả, vì đó là em giành cho người em yêu-là anh nên em không tiếc nuối. Cái làm em tiếc nuối nhất là những năm tháng có nhau, 5 năm với bao khó khăn, bao kỷ niệm từ khi bước chân vô đại học cùng nhau trải qua nhưng khi đi làm lại không thể tiếp tục. Người ta nói rằng “trong tình yêu anh yêu nhiều hơn thì người đó thua”, bản thân em thấy đúng. Em thừa biết em yêu anh nhiều hơn anh yêu em nhưng có sao đâu, tính chi mấy chuyện hơn thua đó. Em chỉ mình có nhau, vẫn bên cạnh nhau thì em có thể hy sinh tất cả.
Đến hiện tại em cũng phải đối diện với sự thật em vẫn yêu anh rất nhiều, và không biết khi nào mới có thể quên được anh nhưng anh yên tâm đi, em sẽ không làm phiền anh như những ngày vừa qua đâu, thật đấy. Và em luôn mong anh hạnh phúc, thật tâm đấy, em lúc nào cũng muốn anh được vui vẻ, chẳng bao giờ muốn thấy anh buồn, và anh phải nắm thật chặt mối quan hệ anh đang có nhé, đừng làm một người nào đó phải buồn nữa nha anh! Cầu mong mọi điều tốt đẹp luôn đến với anh. Tạm biệt anh_ Người em thương rất nhiều.

About the author

Bác sĩ Linh

30 Comments

Leave a Comment