Tâm sự thầm kín

E gái nuôi. Là để nuôi, để bán? Hay chăng là để thịt?^^^

E gái nuôi. Là để nuôi, để bán? Hay chăng là để thịt?^^^
Mình là gái sư phạm, năm nay năm cuối. A là cựu sinh viên của NEU, ra trường cách đây 2 năm. Mính với a yêu nhau cũng được gần 3 năm, cũng đã trải qua đủ cung bậc, cay đắng ngọt bùi đủ cả. Tính mình rất thoải mái, không quản thúc hay là gò ép gì cuộc sống của người yêu. 3 năm, chưa 1 lần mình tự tay vào fb hay zalo, hay bất cứ riêng tư gì của anh. Vì trước khi yêu nhau, cả a và mình đều thỏa hiệp, là sẽ tôn trọng hết mức đời sống cá nhân của nhau. A có cho mình mật khẩu, nhưng rồi mình lại quên, nhưng cũng không muốn hỏi lại. Mình cũng có cho mật khẩu các thứ của mình. Còn a có dùng hay không, có vào của mình hay không, mình cũng không quan trọng, vì đvs mình, chẳng có gì là mờ ám )))
mình có nghe rất nhiều chuyện kể về e gái nuôi, a trai nuôi, mà nuôi xong không bán mà thịt luôn. Một vài lần có đùa với anh là, a đừng có e gái nuôi gì đấy nhá, nhà không có nhiều gạo đâu, nuôi mình e là đủ rồi. A cười rồi gõ đầu mình, bảo mình suy nghĩ linh tinh..
Có lần, a kể mình nghe về 1 người bạn học của a từ cấp 3. Bằng tuổi nhưng a bảo, chị ấy nhận làm e gái nuôi của a, gọi a bằng a. Mình cũng chẳng quan tâm lắm, vì tính mình dễ mà ) Rồi tần số a kể về chị ấy với mình nhiều hơn. Có lần chị ốm, a sang thăm, nấu cháo, dọn phòng…bla và bla cho chị. Mình bắt đầu thấy điên, mình bảo:”a sang à ở với chị ấy luôn đi cho đỡ phải mất công di chuyển..” A quay sang quát mình :”E có cần phải phản ứng dữ dội thế không? Chỉ là bạn bè giúp đỡ nhau những lúc khó khăn thôi mà.” Mình nghe cũng lọt tai, xuôi luôn… Vì mình tin anh..
Nhưng đỉnh điểm là hôm chủ nhật tuần trước, mình có bị ốm, bạn cùng phòng mình lại về quê, hàng xóm thì đi vắng hết cả, chỉ còn lại mấy a tầng trên. Mình gắng dậy để cố đi mua bát cháo ăn để uống thuốc mà đầu óc cứ quay mòng mòng, người cứ nôn nao. Mình gọi cho a. Cả trăm cuộc đều không bắt máy. Mình vừa lo lại vừa xót ruột, không biết a có chuyện gì hay không. Mình nhắn tin msg, cũng không thấy a trả lời. Thề là lúc đó lòng mình như lửa đốt..
11h đêm, mình vẫn không thấy a gọi điện hay nhắn tin lại. Mà chưa bao giờ a như thế. Lần nào, dù có bận lắm đi chăng nữa, a cũng nhắn cho mình một tin. Đằng này.. Rồi mình lên fb.. Thì chao ôi, đập vào mắt mình là một loạt stt a đc gắn thẻ… Cứ “***” đã được gắn thẻ trong một bài viết, trong một ảnh, trong một bài viết… A ở đó, tươi cười cùng cô e gái, thổi nến, cắt bánh, live trym, tưng bừng hát ca. Đây là lí do mà mình gọi trăm cuộc a không nghe, nhắn cả trăm tin a không nhắn lại. Thì ra là a bận sinh nhật e gái mà lần trc a bảo giúp đỡ lúc khó khăn. Đấy, trong lúc a vui vẻ hạnh phúc bên e gái nuôi thì bạn gái a, người yêu a đang lo lắng điên cuồng cho a, vì khi cô gọi, a đã không bắt máy..
Mắt mình như nhòe đi. A có thể nhắn cho mình 1 tin báo bận hay gì đó cho mình đỡ lo đc mà! Cả đêm hôm đó, mình đã thức để chờ 1 tin nhắn của a. Nhưng chắc men rượu đã khiến a quên mất rồi…
Hôm sau, a có đến chỗ mình. Mình bảo a về đi, mình muốn ở một mình. Vì thực sự lúc này, mình rất rối. Mình chẳng biết là nên trách ai, trách a, trách e gái nuôi của a, hay chính là trách mình. Vì lẽ rằng, tiên trách kỉ, hậu trách nhân mà….

About the author

Bác sĩ Linh

27 Comments

Leave a Comment